
Không ai bắt đầu với tất cả kỹ năng. Tôi cũng từng loay hoay, từng sai, từng nghĩ mình không đủ giỏi để theo ngành. Nhưng mỗi bước tiến đều đến từ một điều đơn giản: không bỏ cuộc.
Tôi từng tự hỏi mình có đủ khả năng để theo đuổi ngành phần mềm không.
Không phải học sinh chuyên, không từng đoạt giải lập trình, không có nền tảng toán học xuất sắc.
Tôi chỉ có một điều: thích tìm hiểu và muốn làm ra điều gì đó hữu ích.
Và tôi giữ lấy điều đó như một sợi dây kéo mình qua những lần học mãi không hiểu, code mãi không chạy.
Tôi không phải người học nhanh. Nhưng tôi học đều.
Mỗi ngày một ít. Mỗi lần sửa một lỗi. Mỗi bug là một bài học.
Dự án đầu tiên (iDevForum) giúp tôi học Git.
Dự án tiếp theo (Imessify) giúp tôi hiểu WebSocket.
Tôi không “đập một lần là xong” – tôi xây kỹ năng như xây gạch từng viên.
Và tôi nhận ra:
Kiến thức lập trình không đến theo kiểu “thức dậy và giỏi liền”.
Nó đến khi bạn không bỏ cuộc sau bug thứ 100.
Tôi biết có những người code nhanh hơn tôi, hiểu nhanh hơn tôi, bắt trend tốt hơn tôi.
Nhưng tôi chọn đi sâu vào cái mình đang làm.
Hiểu từ gốc. Làm cho xong rồi làm cho tốt.
Tôi xây sản phẩm thực – để hiểu thực tế cần gì.
Tôi ghi lại kiến thức – để sau này giúp người khác.
Tôi chọn trở thành người không bỏ cuộc, thay vì cố “trở thành thiên tài”.
Nếu bạn là sinh viên lập trình, và cảm thấy mình “không đủ giỏi” – tôi cũng từng như bạn.
Nhưng bạn không cần phải giỏi ngay lập tức.
Bạn chỉ cần tiếp tục – mỗi ngày một chút – và không dừng lại.
Lập trình là hành trình dài – và người đi tới đích không nhất thiết là người nhanh nhất,
mà là người không quay đầu.
Bài viết có thể bạn quan tâm