
Chia sẻ hành trình vượt qua nghi ngờ bản thân, từ một sinh viên “bình thường” đến lập trình viên từng bước xây dựng các dự án thực tế.
Tôi đến với ngành công nghệ không phải bằng một niềm tin mãnh liệt, mà là bằng sự tò mò và... một chút bối rối. Không giỏi toán, không từng thi học sinh giỏi, không nổi bật trong lớp – tôi chỉ là một sinh viên năm nhất ngành Kỹ thuật Phần mềm tại IUH với tâm lý "cứ thử xem sao".
Nhìn bạn bè xung quanh code như gió, làm project cực “gắt”, tôi từng tự hỏi: “Liệu mình có đang chọn sai đường không?”. Những dòng code đầu tiên tôi viết không chạy. Debug cả buổi chỉ vì... thiếu dấu chấm phẩy. Và tôi đã từng nghĩ: "Có lẽ mình không hợp với ngành này".
Nhưng rồi tôi phát hiện ra: giỏi không quan trọng bằng bền bỉ. Tôi không thể học nhanh, nhưng tôi có thể học đều. Không có gì sai khi bạn mất nhiều thời gian hơn người khác – miễn là bạn không ngừng tiến lên.
Tôi học cách chấp nhận lỗi sai như một phần của quá trình. Lỗi build? Tìm hiểu. Bug không biết từ đâu? Gỡ từ từ. Không biết gì về Git? Học từng lệnh một. Cứ thế, từng ngày, tôi tự lắp cho mình một mảnh ghép kỹ năng – từ nhỏ đến lớn.
Bước ngoặt đến khi tôi bắt tay vào dự án cộng đồng iDevForum – một diễn đàn dành cho lập trình viên trẻ. Không còn học lý thuyết suông, tôi bắt đầu va chạm thật: teamwork, phân chia task, thiết kế luồng dữ liệu, xử lý WebSocket, tối ưu UX/UI, viết README cho repo GitHub…
Tôi vỡ lẽ ra: “À, thì ra học code không chỉ để làm bài tập. Nó là công cụ để xây thứ gì đó sống động, có ích, và truyền cảm hứng cho người khác.”
Từ sau iDevForum, tôi tiếp tục với các sản phẩm như Imessify – Chat App realtime giống Zalo, VR Tour IUH, Spotify Clone, và gần đây là dự án cá nhân với tên miền ngthluan.id.vn trong khuôn khổ cuộc thi BrandID.
Tôi bắt đầu tự học không phải vì “sắp thi rồi”, mà vì tôi muốn làm được thứ gì đó mới. Tôi đọc tài liệu vì tò mò, xem video vì muốn hiểu sâu hơn, học UI vì muốn sản phẩm đẹp hơn – không vì điểm, mà vì... tôi thích cảm giác tự mình tạo ra giá trị.
Tôi không giỏi tất cả – và không cố tỏ ra là như vậy. Nhưng tôi biết rõ mình đang học gì, vì sao học, và tôi luôn sẵn sàng học tiếp. Với tôi, lập trình không phải là cuộc đua ai nhanh hơn, mà là hành trình ai đủ kiên trì để đi xa hơn.
Hành trình từ một sinh viên "bình thường" đến lập trình viên không trải hoa hồng, nhưng nó thật, đáng nhớ, và xứng đáng. Và nếu bạn đang cảm thấy mình không đủ giỏi, thì có thể… bạn chỉ cần đủ kiên trì.
Bài viết có thể bạn quan tâm