
Khi mới học lập trình, tôi từng cảm thấy mình không đủ giỏi, kiến thức quá nhiều và mọi thứ cứ rối tung lên. Đây là cách tôi vượt qua cảm giác đó – không phải bằng tốc độ, mà bằng chiến lược.
Hồi mới học, tôi cứ mở video này, nhảy sang bài khác, thấy bạn làm app này hay quá lại muốn học thêm cái mới.
Kết quả? Không cái nào xong, chỉ thấy... mình quá kém.
Tôi nhận ra mình không cần học tất cả, mà cần học đúng thứ mình đang cần ngay bây giờ.
“Giỏi dần lên” có nghĩa là chọn một thứ, làm tới cùng.
Tôi từng ghi một to-do dài cả trang: Học React, Redux, Git, API, Firebase…
→ Rồi tôi stress. Không làm gì nổi.
Tôi bắt đầu thay đổi:
Mỗi tuần chỉ có 1 mục tiêu chính (ví dụ: “Gọi API với Axios”)
Mỗi ngày có 1 task nhỏ, cụ thể (ví dụ: “Gọi thử API thời tiết”)
Hoàn thành nhỏ → tạo cảm giác thắng → giữ được động lực.
Không có con đường tắt. Nhưng có con đường chắc chắn:
Làm dự án thật → sai → sửa → hiểu sâu hơn.
Tôi áp dụng cách này cho từng công nghệ:
Học socket.io → Làm Imessify Chat App
Học Redux → Làm app quản lý task
Học Docker → Đưa app của mình chạy thực tế
Lỗi là thầy tốt nhất. Chỉ cần đừng bỏ cuộc giữa chừng.
Bạn sẽ thấy hàng trăm người làm tốt hơn mình – code gọn hơn, UI đẹp hơn, app chạy mượt hơn.
Tôi từng rất nản.
Nhưng rồi tôi thay đổi góc nhìn:
“Nếu họ làm được – mình cũng sẽ làm được, chỉ cần thêm thời gian.”
Tôi học cách copy cách học của họ, không so sánh kết quả.
Nếu bạn đang thấy mình “đuối” với hàng tấn kiến thức – bạn không cô đơn.
Ai học lập trình cũng từng trải qua cảm giác đó.
Nhưng nếu bạn đi từng bước nhỏ, mỗi ngày đều tiến lên một chút –
kiến thức sẽ là cầu thang, không còn là ngọn núi.
Bài viết có thể bạn quan tâm